TAILIEUCHUNG - Chuyện về cuốn nhật ký sau 35 năm lưu lạc - Cuốn nhật ký của nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm

Đây là một câu chuyện kỳ lạ. Rất kỳ lạ khi những ghi chép riêng tư của một cô gái Việt cộng lại được những người bên kia chiến tuyến gìn giữ như một kỷ vật thiêng liêng. | Chuyện về cuốn nhật ký sau 35 năm lưu lạc Cuốn nhật ký của nữ bác sĩ Đặng Thị Thùy Trâm - người đã hy sinh trên chiến trường xưa đã được một cựu chiến binh Mỹ lưu giữ. Sau 35 năm những dòng nhật ký đầy xúc cảm của người bác sĩ năm xưa đã về với những người thân của chị. Đức Phổ 25 7 69. Ba má và gia đình yêu thương. Con viết thư này giữa tiếng phản lực gào xé không gian. Chiều nay con đang chạy càn bọn địch ở cách con chừng 20 phút đi bộ. Con xách giỏ ra đi chiếc giỏ nhựa trong đựng 1 cái võng dù 1 hộp dụng cụ cấp cứu 1 chiếc ống nghe 1 bộ quần áo 1 cái túi transitor. Với bấy nhiêu con có thể ở đâu cũng được rồi. Chạy càn nhưng vẫn rất đàng hoàng vẫn đôi dép nhựa như dép Trung Quốc các cô Hà Nội thường đi vẫn bộ quần áo và một chiếc áo mưa bằng một thứ nilon đắt tiền. Con đi ung dung trên đường mặc cho những chiếc trực thăng rà trên đầu. . Đó là một phần trong những bức thư mà nữ bác sĩ Đặng Thị Thùy Trâm gửi về gia đình khi chị vừa 27 tuổi. Năm 1966 tốt nghiệp ĐH Y khoa Hà Nội loại ưu chị xung phong vào chiến trường. Ba tháng ròng rã đi bộ và thấm những cơn sốt rét rừng bác sĩ trẻ Đặng Thị Thùy Trâm vào đến Đức Phổ Quảng Ngãi phụ trách một trạm xá nhỏ. Nhà văn Nguyên Ngọc trong cuốn ký sự Có một con đường mòn trên biển Đông đã ghi lại lời đại tá Anh hùng lực lượng vũ trang Nguyễn Đức Thắng Tư Thắng người chỉ huy con tàu không số trên biển Đông kể về nữ bác sĩ Đặng Thị Thùy Trâm là người anh hùng vô danh không sao biết cho hết nói cho hết. Đức Phổ là một trong những huyện ác liệt nhất chiến trường Khu 5. Sư đoàn Không vận số 1 Mỹ quần nát ở đó rồi Lữ đoàn 196 Mỹ Sư đoàn Dù 101 Mỹ. Có thời gian cả Sư 25 anh cả đỏ Mỹ cũng ra đó rồi Rồng xanh Bạch mã Nam Triều Tiên rồi Sư 2 Sư 22 Sư 23 ngụy thủy quân lục chiến dù ngụy chẳng thiếu mặt. B52 băm nát một vùng bán sơn địa ngang dọc chỉ vài cây số. Thế mà trên cái vùng đất ghê gớm ấy bám trụ một bệnh xá huyện nho nhỏ gan lì bất khuất. Và người phụ trách người chỉ huy cái bệnh xá ấy là một cô gái một bác sĩ trẻ người Hà Nội.

TÀI LIỆU HOT