Một ngày hè tươi sáng. Một bên là những trò chơi, cuộc vui thú vị của mùa hè mời gọi. Một bên là những bài tập, bài văn, ôn tập tuyển sinh vào lớp Sáu trường chuyên giục giã. Em đã suy nghĩ và chọn lựa như thế nào? Hãy kể lại nội dung sự việc đó

DÀN Ý ĐẠI CƯƠNG

A. MỞ ĐỀ:

Hè đến, em đứng trước sự chọn lựa: giữa chơi và học.

B. THÂN BÀI:

Tiến trình sự việc:

- Một bạn đến rủ em đi chơi đá bóng.

- Em định đi chơi thì lời mẹ dặn đập vào mắt: ăn sáng, học bài.

- Nhưng các bạn cứ giục giã: em đã phân vân lưỡng lự.

- Nghĩ đến học bài ôn và gia cảnh của mình, em lưỡng lự đôi chút rồi trả lời dứt khoát không đi.

- Trong tư thế dứt khoát, em đã ngồi học bài.

C. KẾT LUẬN:

Em cảm thấy mình đã luyện được tính tự chủ, cương quyết.

Đêm đó em đã có một giấc mơ tốt lành.

BÀI LÀM

Các bạn đã bao giờ phải chọn lựa chưa, chọn giữa “chơi” và “học”? Thế mà tội lại rơi vào trường hợp ấy đấy, các bạn à!

Ve, ve, ve, tiếng ve râm ran khắp các ngả đường. Tia nắng đầu tiên xuyên qua các khe kẽ dọi vào mặt, làm tôi choàng mở mắt. Tôi vội đi đánh răng, rửa mặt và tắm cho khỏe khoắn. Bụng đói cồn cào, vừa nhìn thấy bát xôi mẹ để trên bàn là tôi lao vào ăn ngấu nghiên. Đang ăn, tôi nghe thấy tiếng bọn thằng Hùng gọi ơi ới:

- Lập ơi, đi đá banh không?

Tôi nuốt vội miếng cuối cùng vào bụng rồi định ra chơi với tụi nó, nhưng tôi khựng lại vì thấy nét phấn mẹ ghi trên cửa:

“Lập ngủ dậy, ăn sáng rồi học bài nghe con, sắp thi rồi đấy!”

Tôi tiu nghỉu như trái bóng bị xẹp, vội leo lên giường, với tay mở cửa sổ. Cửa vừa mở, thằng Hùng đã hỏi vội:

- Nào Lập, đi với tụi tao chớ, lần trước không có mày, tụi thằng Lâm đã ăn mình tỉ số 2-0, tức ơi là tức.

Nghe đến đó, “máu anh hùng” trong tôi nổi lên. Vì chẳng gì đội tôi cũng được mệnh danh là đội Ac-hen-ti-na chớ chẳng chơi. Nhưng nghĩ đến lời mẹ dặn, tôi quay qua bảo nó:

- Không được đâu, tao mắc học!

- Mày lúc nào mà chả học, không thương đội mình chút nào cả. Mày phải biết là đội mình giờ đã xuống “phong độ” rồi hiểu chưa?

Thằng Hùng vừa dứt lời, mấy đứa khác cũng đế vào thuyết phục tôi đi. Tôi lưỡng lự vì nhớ đến lời mẹ dặn: “Con phải nghe lời mẹ, Lập à. Kể từ khi ba con mất đến nay, gia đình mình làm ăn sa sút hẳn. Mẹ phải đi bán từ sáng đến tối mà vẫn không đủ tiền lo hai bữa ăn hàng ngày, chứ đâu có dư đâu mà đóng học phí cho các con. Con là anh, hãy làm gương cho bé Thảo. Con phải nghe lời mẹ, vào trường chuyên để mẹ đỡ lo tiền bạc, học phí con ạ”. Tiếng thằng Hùng lại cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

- Này, làm cái gì mả đần ra thế! Con trai gì mà suốt ngày mơ mộng, văn chương, hệt như con gái. Nói đi, có đi chơi không thì bảo!

Tôi lưỡng lự đôi chút rồi trả lời rành rọt:

- Không, tao không thể đi.

Trong tư thế dứt khoát, tôi đi đến chiếc bàn học ọp ẹp của mình, bắt đầu những bài tập làm văn tưởng chừng không “nuốt” trôi.

Tôi cảm thấy sung sướng vô cùng khi đã luyện cho mình được tính tự chủ và cương quyết. À, các bạn biết không, đêm đó tôi đã mơ thấy mình trúng tuyển vào trường chuyên. Và như vậy tôi đúng là người anh mẫu mực của bé Thảo, phải không các bạn?

BÀI CÙNG NHÓM
TAILIEUCHUNG - Chia sẻ tài liệu không giới hạn
Địa chỉ : 444 Hoang Hoa Tham, Hanoi, Viet Nam
Website : tailieuchung.com
Email : tailieuchung20@gmail.com
Tailieuchung.com là thư viện tài liệu trực tuyến, nơi chia sẽ trao đổi hàng triệu tài liệu như luận văn đồ án, sách, giáo trình, đề thi.
Chúng tôi không chịu trách nhiệm liên quan đến các vấn đề bản quyền nội dung tài liệu được thành viên tự nguyện đăng tải lên, nếu phát hiện thấy tài liệu xấu hoặc tài liệu có bản quyền xin hãy email cho chúng tôi.
Đã phát hiện trình chặn quảng cáo AdBlock
Trang web này phụ thuộc vào doanh thu từ số lần hiển thị quảng cáo để tồn tại. Vui lòng tắt trình chặn quảng cáo của bạn hoặc tạm dừng tính năng chặn quảng cáo cho trang web này.