Đang chuẩn bị nút TẢI XUỐNG, xin hãy chờ
Tải xuống
Tôi nhìn ra cửa sổ, mùa đông xua từng cơn gió lạnh ngắt, quất vào da thịt. Trời mùa đông làm tôi nhớ nhớ, thương thương một miền ký ức. Ngày ấy cả lũ năm đứa Tân, Thịnh, Như, Nhung và tôi như năm ngón tay trên một bàn tay. Những chiều chủ nhật là những chiều chúng tôi tha hồ chơi đùa vui vẻ. | Mùa đông gợi nhớ Tôi nhìn ra cửa sổ mùa đông xua từng cơn gió lạnh ngắt quất vào da thịt. Trời mùa đông làm tôi nhớ nhớ thương thương một miền ký ức. Ngày ấy cả lũ năm đứa Tân Thịnh Như Nhung và tôi như năm ngón tay trên một bàn tay. Những chiều chủ nhật là những chiều chúng tôi tha hồ chơi đùa vui vẻ. Minh họa Thái Sinh Ngày ấy cũng là một ngày mùa đông lạnh ngắt như hôm nay. Năm đứa chúng tôi cùng nhau ngồi nướng khoai bắp. Mùi khoai béo ngậy bắp thơm lừng quyện vào mùi rạ cháy xông lên mũi làm cả bọn nhỏ nước dãi. Ây vậy mà ba đứa con gái trong nhóm chỉ nếm được vài ba miếng thì cả rổ khoai bắp đã sạch trơn. Ái chà hai tên này chẳng đáng mặt quân tử giành ăn cả với nữ nhi . Ba đứa tôi phán một câu rồi ngay lập tức ra tay trừng trị. Trên đường về nhà cả Tân và Thịnh chẳng có đứa nào còn nguyên vẹn không bị ngắt nhéo thì cũng bị ăn đòn. Có lần chúng tôi chuyền tay nhau túi bánh tráng trộn cay xè trong giờ học rồi cùng ngồi hít hà trong cơn thịnh nộ của thầy. Năm bản kiểm điểm nộp lên thầy là lúc có năm ánh mắt nhìn nhau cười méo xệch Tôi còn nhớ kỷ niệm về một chiều mưa dầm chỉ có năm đứa tôi là chịu khó đến nhà thầy học thêm. Nhưng khổ nỗi bị mất điện nên chúng tôi phải bỏ buổi học đó. Ngồi chờ mưa tạnh cũng ngứa ngáy tay chân chúng tôi rủ nhau thực hiện một phi vụ là hỏi thăm cây mận nhà hàng xóm của thầy. Khi phi vụ trót lọt bỏ lại sau lưng tiếng chó sủa inh ỏi chúng tôi chạy về nơi trú ẩn . Vừa về đến nơi thầy đã chờ sẵn ở cửa. Lúc nhìn thấy mấy trái mận chín đỏ trên tay chúng tôi thầy chỉ thở dài rồi bước ngay vào nhà. Cứ ngỡ thầy giận cả lũ cuống cuồng không biết làm thế nào. Đang bối rối thì thầy bước ra với một chén muối ớt trên tay kèm theo một cái lắc đầu Đúng là nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò . Cả bọn vừa thở phào vừa ôm bụng cười vang. Sau đó dù vừa run cầm cập vì lạnh vừa phải tranh nhau từng trái mận vừa xuýt xoa vết trầy xước trên tay do trèo hàng rào nhưng sao tôi thấy lòng ấm lạ. Lên cấp III cả năm đứa đều chọn những ngôi trường riêng thế là phải