TAILIEUCHUNG - Chương 3 Hờn giận

Chương 3 Hờn giận Ðêm qua ngỏ cửa chờ ai? Ðêm nay cửa đóng then cài khăng khăng? Người ta một hẹn thì nên Tôi đây chín hẹn những quên cả mười! Có thương thì thương cho chắc Bằng trục trặc thì trục trặc cho luôn. Ðừng làm như con thỏ nọ đứng đầu truông Khi vui giỡn sóng, khi buồn giỡn trăng! | Chương 3 Hờn giận Đêm qua ngỏ cửa chờ ai Đêm nay cửa đóng then cài khăng khăng Người ta một hẹn thì nên Tôi đây chín hẹn những quên cả mười Có thương thì thương cho chắc Bằng trục trặc thì trục trặc cho luôn. Đừng làm như con thỏ nọ đứng đầu truông Khi vui giỡn sóng khi buồn giỡn trăng Có thương thì thương Không thương thì nói Làm chi lần lần lữa lữa như hẹn nợ thêm buồn. Trên chùa đã động tiếng chuông Gà Thọ Xương đã gáy chim trên nguồn đã kêu. Chim xanh ăn trái xoài xanh ăn no tắm mát đậu cành cây đa. Cực tấm lòng em phải nói ra Chờ trăng trăng xế chờ hoa hoa tàn Hôm kia anh đến chơi nhà Thấy mẹ nằm võng thấy cha nằm giường Thấy em nằm đất anh thương Anh ra kẻ chợ đóng giường tám thang Bốn góc thì anh thếp vàng Bốn chân thếp bạc tám thang chạm rồng. Bây giờ phải bỏ giường không Em đi lấy chồng phí cả công anh Quả đào tiên ruột mất vỏ còn Buông lời hỏi bạn đường mòn ai đi Trách ai ăn giấy bỏ bìa Khi thương thương vội khi lìa lìa xa Chiều chiều ra đừng ngõ trông Ngõ thì thấy ngõ người không thấy người Yêu nhau chưa ráo mồ hôi Chưa tan buổi chợ đã rời nhau ra Chưa chi anh đã vội về Đã đi đừng vội vội về đừng đi Khi giận thì rầy thì la Đến khi hết giận rằng. ta yêu mình Chồng giận vợ thì vợ làm thinh Vợ giận chồng hỏi rằng mình giận ai Vợ rằng Giận trúc giận mai Vợ chồng ai nỡ giận dai bao giờ Tưởng rằng trọn thủy trọn chung Không hay như pháo nổ đùng ngang lưng Trách người cầm lái không minh Bỏ thuyền vơ vẩn giữa ghềnh bơ vơ Có chả em tình phụ xôi Có cam phụ quýt có người phụ ta. Có quán tình phụ cây đa Ba năm quán đổ cây đa vẫn còn. Có mực em tình phụ son Có kẻ đẹp giòn em phụ nhân duyên. Có bạc em tình phụ tiền Có nhân ngãi mới quên người tình xưa. Trách người quân tử bạc tình Chơi hoa rồi lại bẻ cành bán rao Trách người quân tử bạc tình Có giương mà để bên mình chẳng soi Anh nói với em Như rựa chém xuống đá Như rạ cắt xuống đất Như mật rót vào tai Bây chừ anh đã nghe ai Bỏ em giữa chốn thuyền chài rứa ri Có ai thêm bận vì ai Không ai giường rộng chiếu dài dễ .

TỪ KHÓA LIÊN QUAN
TÀI LIỆU LIÊN QUAN