TAILIEUCHUNG - Nho giáo

Trên lãnh thổ châu Á rộng lớn, Đông Bắc Á là một khu vực địa - văn hoá, địa - chính trị vốn có nhiều nét tương đồng trong lịch sử, văn hoá, cũng như chính trị. Ở đây, khái niệm Đông Bắc Á được hiểu là một khu vực địa lí gồm bốn quốc gia hạt nhân là: Trung Quốc, Triều Tiên(1), Việt Nam và Nhật Bản; trên nền tảng bốn quốc gia ấy khu vực Đông Bắc Á được mở rộng không gian tới các quốc gia, các vùng lãnh thổ có quan hệ gắn bó lâu đời với các quốc gia hạt nhân | Cách thức truyền bá mà chúng tôi muốn nói đến ở đây là chế độ giáo dục và khoa cử. Ta có thể khẳng định rằng không ở đâu xem trọng giáo dục như ở các nước chịu ảnh hưởng của Nho giáo khu vực Đông Bắc Á cả thời phong kiến cũng như hiện tại. So với các nước trong khu vực cùng thời gian, thì khu vực Đông Bắc Á thời phong kiến nhìn chung chấp nhận chế độ giáo dục cho mọi người, với số người biết chữ đông đả, với những tầng lớp nho sĩ. Giáo dục không chỉ dừng ở cấp Trung ương mà con ngấm vào cả các làng xã địa phương các cơ sở địa phương. Nhưng có thể thấy điểm đặc biệt ở đây là giáo dục, học tập trở thành con đường tiến thân, con đường để đổi đời. Thông qua thi cử của Nho giáo, con người có thể tự cải biến vị trí xã hội, đẳng cấp, giai cấp, tầng lớp của bản thân. Thông qua thi cử Nho giáo người ta cảm thấy xã hội phong kiến công bằng hơn, điều hoà được mâu thuẫn xã hội hơn. Đây là một công cụ ổn định điều hoà xã hội đắc lực của chính quyền phong kiến các nước. Và sự thực lịch sử đã chứng minh thời kì nào: nếu chế độ thi cử mà không được làm tốt, không được coi trọng thì chắc chắn xã hội của quốc gia ấy sẽ trở nên mất ổn định và loạn lạc. Điều đó đúng với cả Trung Quốc, Triều Tiên và Việt Nam; những nơi mà chế độ khoa cử phát triển tới đỉnh cao. Riêng đối với Nhật Bản, tuy giáo dục ở đây rất phát triển với sự hình thành của nhiều trường đại học, học viện Khổng giáo nhưng “hệ thống tuyển chọn quan lại bằng thi cử hoàn toàn không được người Nhật áp dụng”

TỪ KHÓA LIÊN QUAN